Ông Trump nói hạ tầng dầu mỏ Iran sắp “nổ tung”: Vì sao điều này sẽ không xảy ra?

Tuyên bố gây sốc của Nhà Trắng

Trong một diễn biến mới nhất, Tổng thống Donald Trump khẳng định các cơ sở hạ tầng dầu khí của Iran chỉ còn cách thời điểm “phát nổ” vài ngày. Theo lập luận của ông, việc Mỹ phong tỏa các tuyến hải hành khiến dầu thô bị ứ đọng trong hệ thống đường ống và bể chứa, tạo ra áp lực kinh khủng có thể phá hủy vĩnh viễn các cơ sở này.

“Họ chỉ còn khoảng ba ngày trước khi thảm họa xảy ra. Một khi nó nổ tung, bạn sẽ không bao giờ có thể khôi phục lại như cũ,” ông Trump phát biểu trên Fox News.

Tuy nhiên, giới phân tích độc lập lại đưa ra một cái nhìn khác biệt, cho rằng đây có thể là một phần trong chiến thuật gây áp lực tâm lý hơn là một dự báo kỹ thuật chính xác.

Trái ngược với tuyên bố của Nhà Trắng, các dữ liệu thực tế cho thấy Iran đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản bị phong tỏa. Theo Fernando Ferreira, chuyên gia tại Rapidan Energy, Iran đã rút kinh nghiệm sâu sắc từ bài học của Venezuela để xây dựng một hệ thống dự trữ linh hoạt.

Các con số thống kê cho thấy khả năng cầm cự của Iran là không hề nhỏ:

Dự trữ trên đất liền và tàu biển: Iran hiện có ít nhất 26 ngày dự trữ trước khi các bể chứa đầy hoàn toàn. Nếu tính cả các kho dự trữ tối đa và 18 tàu dầu đang neo đậu, con số này có thể kéo dài thêm 22 ngày nữa.

Hạm đội “kho nổi”: Dự kiến đến cuối tháng 5, khoảng 31 tàu liên quan đến Iran sẽ quay trở lại khu vực, cung cấp thêm không gian chứa cho khoảng 50 triệu thùng dầu.

>> Xem thêm thông tin về tình hình kinh tế thế giới

Tổng thời gian chịu đựng: Trong kịch bản lạc quan nhất, Iran có thể cầm cự tới 76 ngày (hơn hai tháng) mà không cần xuất khẩu một giọt dầu nào.

Kịch bản đóng cửa giếng dầu: Không có chuyện “phát nổ”

Nhiều chuyên gia năng lượng, bao gồm Antoine Halff từ Đại học Columbia, khẳng định rằng việc hạ công suất hoặc đóng cửa các mỏ dầu nếu được thực hiện có quy trình sẽ không gây ra hư hại vĩnh viễn, chứ chưa nói đến việc “phát nổ”.

Hệ thống kho lưu trữ khổng lồ chính là “vùng đệm” giúp Iran có đủ thời gian để giảm sản lượng một cách trật tự. Thậm chí, Tehran có thể cắt giảm sản lượng xuống mức tối thiểu chỉ đủ phục vụ nhu cầu nội địa, khi đó bài toán về không gian lưu trữ sẽ không còn là áp lực quá lớn.

Dù hạ tầng kỹ thuật khó có thể sụp đổ ngay lập tức, nhưng thiệt hại về kinh tế là có thật. Dữ liệu từ Kpler cho thấy lượng dầu xếp hàng tại các cảng của Iran đã rơi tự do từ 2,1 triệu thùng/ngày xuống còn vỏn vẹn 567.000 thùng/ngày sau khi lệnh phong tỏa có hiệu lực.

Câu hỏi lớn nhất hiện nay không phải là khi nào đường ống dầu của Iran sẽ hỏng, mà là khi nào nguồn thu ngân sách của họ cạn kiệt. Với khoảng 120 triệu thùng dầu đã nằm sẵn phía bên kia vùng phong tỏa (có thể bán cho các khách hàng như Trung Quốc), Iran vẫn còn nguồn thu để duy trì trong khoảng hai tháng tới.

Trong cuộc đấu trí này, “đường băng” của ai dài hơn vẫn là một ẩn số. Trong khi ông Trump muốn thấy kết quả ngay lập tức để phục vụ các mục tiêu chính trị, thì Iran lại đang đặt cược vào khả năng chịu đựng bền bỉ để chờ đợi sự thay đổi từ phía đối phương khi nền kinh tế toàn cầu bắt đầu ngấm đòn do thiếu hụt nguồn cung năng lượng.

Tham khảo: CNBC

Source

Join The Discussion